TÀI NGUYÊN THƯ VIỆN THCS ĐÀ LOAN

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Vì sao phải học lịch sử

    Ảnh ngẫu nhiên

    Z6493741743317_5a98576c5f0f9a6e41d172361accfc63.jpg Z6493741735415_9fe0a9acc0883664f2c3e1628fabc940.jpg Z6493741718733_796c298aeb7815b34e91190f64e88a2f.jpg Z6493741684035_3f0b87f19c70fe0ce4c70364dc6c4cb1.jpg 6.jpg 5.jpg 4.jpg 3.jpg 2.jpg 1.jpg Z5384916384291_413a04048d1559b737d131ca5ab16844.jpg Z5384916646071_8e107e70ab2de89767214c15e12bd5b7.jpg Z5384916768049_9c62acfc5799e9f0bd2eed6912a09ae1.jpg Z5384916156683_9f5cc6e33c67905c6a393876e1cc26aa.jpg Z5384881520200_65cfeb4495c35f650311b4a85d285b55.jpg Z5384881520303_b376e4880b076228e92d72b498b4436d.jpg

    Điều tra ý kiến

    Bạn thấy trang Thư viện Trường THCS Đà Loan như thế nào?
    Đẹp
    Đơn điệu
    Bình thường
    Ý kiến khác

    Ca khúc Bài ca Thư viện

    Chào mừng quý vị đến với website của ...

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.

    Vòng tay của mẹ

    Wait
    • Begin_button
    • Prev_button
    • Play_button
    • Stop_button
    • Next_button
    • End_button
    • 0 / 0
    • Loading_status
    Nhấn vào đây để tải về
    Báo tài liệu có sai sót
    Nhắn tin cho tác giả
    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn: Sưu tầm
    Người gửi: Hoàng Thị Thương
    Ngày gửi: 16h:16' 12-04-2024
    Dung lượng: 897.3 KB
    Số lượt tải: 0
    Số lượt thích: 0 người
    Mục lục
    Cùng bạn đọc
    Introduction
    Lời giới thiệu
    The reunion
    Trở lại bên nhau
    Always a Mother
    Vẫn luôn là Mẹ
    The world's worst mother
    Người mẹ kém cỏi nhất thế gian
    A secret for Mom
    Điều bí mật dành cho Mẹ
    Monkey bar courage
    Lòng can đảm của con
    Happy birthday, baby!
    Chúc mừng sinh nhật, con yêu!
    Making memories
    Tạo ra kỷ niệm
    An angel in disguise
    Thiên thần cải trang
    Certificate of graduation from childhood into adolescence
    Bằng tốt nghiệp tuổi thơ
    Who'll water my tear-drops?
    Ai sẽ tưới cho những cây nước mắt của tôi?

    A cup of coffee
    Tách cà phê
    A fib and the matinee
    Lời nói dối và buổi chiếu phim ban chiều
    A mother listens
    Người mẹ luôn lắng nghe
    If I could be a Mother again
    Nếu mẹ lại được làm Mẹ
    The gift
    Món quà
    Running role model
    Cá nhân tiêu biểu trên đường chạy
    Lullaby for my mother
    Bài hát ru cho mẹ
    Mom SAID/She MEANT
    Mẹ nói/Có nghĩa là
    Hold your head up high
    Hãy ngẩng cao đầu
    Về tác giả và sự ra đời của Chicken Soup for the Soul

    Sau khi thực hiện các tập Hạt Giống Tâm Hồn và những cuốn sách chia sẻ về cuộc sống,
    First News đã nhận được sự đón nhận và đồng cảm sâu sắc của đông đảo bạn đọc khắp nơi.
    Chúng tôi đã nhận ra rằng sự chia sẻ về tâm hồn là một điều quý giá và có ý nghĩa nhất trong
    cuộc sống hiện nay, giúp chúng ta vượt qua những nỗi buồn, những thất vọng để hướng đến
    một ngày mai tươi đẹp hơn với những ước mơ, hoài bão của mình và cảm nhận cuộc sống
    trọn vẹn hơn.
    Trên tinh thần đó, First News tiếp tục giới thiệu đến các bạn những câu chuyện hay được
    chọn lọc từ bộ sách Chicken Soup for the Soul nổi tiếng của hai tác giả Jack Canfield và
    Mark Victor Hansen.
    Đây là lần đầu tiên bộ sách Chicken Soup for the Soul được trình bày dưới dạng song
    ngữ để bạn đọc có thể cảm nhận được ý nghĩa câu chuyện bằng cả hai ngôn ngữ . Việc
    chuyển tải trọn vẹn và chính xác ý nghĩa sâu sắc của những câu chuyện theo nguyên bản tiếng
    Anh là một cố gắng lớn của chúng tôi. Rất mong nhận được những ý kiến đóng góp của bạn
    đọc để những tập sách tiếp theo của chúng tôi hoàn thiện hơn.
    Mong rằng cuốn sách này sẽ là người bạn đồng hành với bạn trong cuộc sống.
    Chia sẽ ebook : http://downloadsachmienphi.com/
    Tham gia cộng đồng chia sẽ sách : Fanpage : https://www.facebook.com/downloadsachfree
    Cộng đồng Google :http://bit.ly/downloadsach
    - First News

    Introduction
    Every woman is a daughter and every woman had a mother. The bond of the mother and daughter
    relationship is so profound, so deep and long-lasting, that women often miss their mothers fifty years
    after they are gone. Once birthed, a mother/daughter relationship is perhaps immortal. It is in honor of
    that eternal relationship that we offer this book, not only to every woman who is a daughter or a
    mother of daughters, but to every person who knows and loves a woman, because their heart will be
    touched by the stories of love, courage, loss, reunion, sacrifice, redemption and everyday caring that
    make up this book.
    Being a mother is more than a role or an outcome of biology. Mothers are not just those women
    who give birth to the daughters they raise. To be truly mothered teaches us how to love, how to think,
    how to grow into our own potential, into our womanhood. At its best, being mothered teaches us to be
    whole. To mother is to give of oneself in service of another, to truly see and honor another and to care
    for her. Thankfully, in a world that brings hardship as well as joy, mothers show up in all sorts of
    wonderful and magical ways.
    And daughters, what about them? You will read again and again how daughters come into their
    mothers' lives as a gift from heaven. Daughters allow their mothers to see themselves through a new
    life, to see how they are carried in their daughters and how their daughters are unique and absolutely
    new. Daughters allow (sometimes push) their mothers into seeing a larger world the new world that
    their daughters inhabit. Daughters offer their mothers an opportunity to become whole just as mothers
    offer the same to their daughters.
    In celebration of love and wholeness, we invite you to join us in the never-ending story of mothers
    and daughters.

    JACK CANFIELD & MARK VICTOR HANSEN

    Lời giới thiệu
    Bản thân mỗi phụ nữ đều là một người con, và mỗi người đều có một người mẹ. Sự gắn kết của tình
    mẫu tử thật sự sâu sắc và bền chặt, đến nỗi những người con thường vẫn còn cảm thấy nhớ mẹ cả
    năm mươi năm sau khi người mẹ khuất bóng. Kể từ lúc đứa trẻ được sinh ra, tình mẫu tử đã trở nên bất
    diệt. Cũng chính vì tình cảm đáng trân trọng đó, chúng tôi đã cho ra đời quyển sách này. Đây không chỉ
    là quyển sách dành riêng cho những người phụ nữ -những người vừa là người con, vừa là người mẹ mà còn dành cho tất cả những ai hiểu và yêu thương phụ nữ, bởi trái tim của họ sẽ cảm nhận được
    những câu chuyện về tình yêu thương, sự động viên, nỗi mất mát, sự sum họp, hy sinh, thủy chung,
    những quan tâm bình dị hàng ngày - tất cả những điều đã góp phần tạo nên quyển sách này.
    Làm mẹ không đơn thuần là một vai trò hay là kết quả tất yếu về mặt sinh học. Mẹ không chỉ là
    người đã sinh ra và dưỡng dục những đứa con mà làm mẹ sẽ dạy chúng ta biết cách yêu thương, suy
    nghĩ, làm sao để quen với vai trò của mình, vai trò của một người phụ nữ. Nói đúng hơn, làm mẹ sẽ
    dạy cho chúng ta biết tất cả mọi thứ. Làm mẹ có nghĩa là sẽ phục vụ người khác, sẽ cảm thông trân
    trọng và quan tâm đến các con của mình. Xin được bày tỏ lòng biết ơn đối với sự xuất hiện rất đỗi
    tuyệt vời và mầu nhiệm của những người mẹ trong một thế giới đầy gian khổ cũng như tràn trề niềm vui
    sướng này.
    Còn những cô con gái, họ sẽ như thế nào? Bạn sẽ đọc được nhiều câu chuyện cho thấy những đứa
    con đã đi vào cuộc đời của người mẹ như một món quà quý giá mà tạo hóa đã ban tặng. Những đứa
    con cho người mẹ thấy được chính họ với một cuộc đời mới, để cảm thấy được tình yêu thương của
    các con, và thấy được những đứa con là quý giá và mới mẻ như thế nào. Con cái còn cho những người
    mẹ thấy một thế giới rộng lớn hơn, đó là thế giới riêng của chúng. Con cái cũng dành cho mẹ của mình
    tất cả tình yêu thương, tựa như những gì họ đã nhận được từ mẹ.
    Để tôn vinh tình thương yêu trọn vẹn ấy, chúng tôi mời các bạn hãy thưởng thức những câu chuyện
    không bao giờ kể hết của mẹ và con.

    JACK CANFIELD & MARK VICTOR HANSEN

    The reunion
    My kids knew something was up the minute I took a phone call during dinner and failed
    to return for three hours. After twenty-five years of wondering and praying, that
    longawaited call finally came. To be frank, I can barely even remember what we said.
    How do you fit twenty-five years of unanswered questions into one conversation?
    Having learned that she lived less than twenty-five minutes from my home, we made
    immediate plans to reunite, the sooner the better. I emerged from the phone call with a
    very heady feeling and a date to meet her the next evening.
    My husband knew about Nicole from our first date. I had a very well-developed sense of what I
    wanted in a life-mate. I knew I would spend the rest of my life with him and felt the need to share
    with him the story of Nicole. I told him with the hope that she would eventually rejoin my life. I
    wanted him to know that she would also be joining his.
    I had gotten pregnant at the age of sixteen, after having been the victim of what is now called date
    rape. Nicole's father was nineteen at the time, and I broke up with him immediately after he forced
    himself on me. My family fortuitously moved shortly thereafter. Having had sporadic menstrual
    cycles, I wasn't concerned with the missed periods. I must have attributed the baby's kicking to gas.
    Being a healthy teenager, I carried her entirely inside, never showing until a month and a half before
    her birth.
    It was Christmas Eve, after an argument with my mom, when she looked at me in a very serious
    manner and asked if I was pregnant. I was indignant and vehemently denied the possibility. It did give
    me plenty of food for thought, and a week later, I asked her to take me to the doctor. I'll never forget
    her face as I casually asked the question. It was one of the hardest things I've ever had to do,
    mustering up enough courage to stop the denial and face the facts.
    Upon learning that I was indeed pregnant and due within thirty to forty-five days, my parents
    rallied around me and assured me that they would support whatever decision I made. It wasn't a hard
    decision to make, since I really had no bond yet with the baby. I chose to place the baby for adoption.
    In those days, if the baby was to be placed for adoption, the mother was not allowed to see the
    child after delivery. Neither was any other family member, but the hospital staff didn't know my mom.
    She managed to sneak into the nursery every day of my stay and get as many looks at Nicole as she
    could steal. As we were leaving the hospital, my mom reminded my dad that this would be his last
    opportunity to take a look at Nicole. He had not joined my mom on any of her stealthy trips to the
    nursery. The social workers were scheduled to pick Nicole up from the nursery that day.
    Dad unlocked the doors of the car, got us all settled, was about to drive off, then said, “Wait, I'll
    be right back.” We waited, and on his return he simply said, “Kathy, she's beautiful.”
    I believe it was the hand of God ensuring I never had the opportunity to emotionally bond with the
    baby growing inside of me. When Nicole was two weeks old, we met at the Social Services office,

    where I was to spend time with her in a contrived living room setting. This meeting was to ensure that
    I still wanted to give her up for adoption. They brought her to me and left me there, alone with her, for
    fifteen minutes. That was a long fifteen minutes. I was a very young woman and terribly frightened I
    might drop her. I do remember thinking she was the most beautiful thing I'd ever seen, but I knew I
    couldn't keep her.
    We finalized the paperwork, the adoption process was initiated, and as far as we knew, she went
    to a family in Richmond, Virginia. I returned to school, finished out the year, and we moved at the end
    of the year. I went on to graduate from college and gained a commission as a naval officer. It was
    there that I met my husband. We married three months after meeting each other, nineteen years ago.
    We went on to have two children of our own. Throughout the years, not a single day went by that I
    didn't think about Nicole, and pray that she had a good, happy and healthy life. On her eighteenth
    birthday, I put a letter in her adoption file which detailed how to contact me in the event she ever
    came looking. My husband and parents were very supportive of this.
    When Nicole decided to search for me, my letter made it very easy. The longawaited phone call
    had finally come, and my husband shared with me the excitement of the prospect of finally meeting my
    daughter. The day of the reunion, we sat our boys down and explained the situation. They were
    wonderfully supportive about it, and asked some frank questions, which we answered very honestly.
    Excited at the prospect of actually having a sister, they wished me well, gave me big kisses and sent
    me on my way to my reunion.
    Nicole and I met outside the church after my choir rehearsal. I will never forget watching her
    climb out of her Mazda RX7 and just keep going up, up, up. She was tall, she was blond and she was
    gorgeous. We very slowly hugged each other with the gentleness afforded only the most precious,
    fragile treasures in your life. The rest of the evening was spent in a cozy restaurant down the street.
    The waitress was observant enough to realize that something very special was going on, and she
    prudently left us alone.
    That night, Nicole told me that if she were to be limited to saying only one thing, she would thank
    me from the bottom of her heart. “Thank you for having me, for giving me up, and for welcoming me
    back into your life so warmly and openly.”
    After twenty-five years, I felt as though a tremendous weight had been lifted, and I remember
    feeling as though there was simply nothing that could beat the joy I felt at finally knowing she was
    safe, healthy and had grown up with a very loving family. We went on to spend time together each
    week. She got to know her new brothers, and she very bravely accompanied me to many outings with
    our friends, getting to know all the people who are special in my life, as I met all those who were
    special in hers.
    My husband took particular pleasure in our reunion since Nicole is almost a mirror image of what
    I looked like at her age. He loves to go out with us, feeling as though he has the best of both worlds,
    me at my current age, and me at the age we got married. Even now, more than two years after the
    reunion, he marvels at the fact that we have the same mouth, smile and laugh.
    I don't know if I can ever adequately express the gratitude I owe to her parents for having given

    her such a wonderful upbringing. They are really two very special people, and I am deeply indebted
    to them. They welcomed me and my family into their lives with the same open arms that welcomed
    Nicole. The card her mom gave me for Mother's Day that year said it all: “I truly believe children are
    gifts from God, on loan, for us to raise to become independent and assets to society. Ever since we
    adopted Nicole, you have been in my thoughts - each February 17, but especially on every Mother's
    Day. So, Happy Mother's Day, not only have you found a daughter, but a best friend.” And to her, I
    also say thank you.
    Kathy N. Jublou

    Gratitude is not only the greatest of virtues, but the parent of all the
    others.
    - Cicero

    Trở lại bên nhau
    Các con tôi biết có chuyện gì đó đã xảy ra khi tôi đi nghe điện thoại giữa bữa cơm
    chiều và phải ba tiếng đồng hồ sau mới quay trở lại. Sau hai mươi lăm năm thấp thỏm
    nguyện cầu, cuộc điện thoại mà bấy lâu tôi chờ đợi đã đến. Thành thật mà nói, tôi khó
    có thể nhớ rõ chúng tôi đã nói với nhau những gì. Chỉ một cuộc trò chuyện như vậy làm
    sao có thể giải quyết hết tất cả những vấn đề chưa có lời giải đáp trong suốt hai mươi
    lăm năm qua? Khi biết con bé chỉ sống cách nhà tôi không tới hai mươi lăm phút đi xe,
    chúng tôi liền lên ngay kế hoạch để gặp lại nhau càng sớm càng tốt. Tôi kết thúc cuộc điện thoại trong
    trạng thái hết sức phấn khích, cùng với cuộc hẹn sẽ gặp con bé vào tối hôm sau.
    Ngay từ ngày đầu hẹn hò, tôi đã kể cho chồng tôi nghe về Nicole. Tôi biết rất rõ mình muốn gì ở
    người bạn đời. Tôi biết rằng mình sẽ sống với anh cả đời và tôi cảm thấy cần phải chia sẻ với anh câu
    chuyện về Nicole. Tôi kể cho anh nghe với hy vọng sau này Nicole cũng sẽ trở lại với tôi, và tôi muốn
    anh biết rằng điều đó có nghĩa là con bé cũng sẽ tham gia vào cuộc đời anh.
    Tôi mang thai vào năm mười sáu tuổi, sau khi bị cưỡng hiếp bởi chính bạn trai của mình. Vào thời
    điểm đó, cha của Nicole mới mười chín tuổi, và tôi chia tay anh ta ngay sau khi anh ta làm cái việc ấy
    với tôi. Không lâu sau đó, gia đình tôi chuyển nhà đi nơi khác. Vốn có kinh nguyệt không đều, nên tôi
    không quan tâm lắm khi không thấy chu kỳ của các tháng sau. Tôi cứ đinh ninh những cử động của đứa
    bé trong bụng là chuyện bình thường của cơ thể. Vốn là một thiếu nữ khỏe mạnh, tôi cứ mang đứa con
    trong bụng mà không ai biết, mãi cho đến một tháng rưỡi trước khi sinh.
    Vào đêm Giáng Sinh, sau khi tôi tranh cãi với mẹ tôi, bà đã nhìn tôi thật kỹ và hỏi rằng có phải tôi
    có mang hay không. Tôi vô cùng phẫn nộ và kịch liệt phủ nhận. Nhưng điều mẹ tôi nói khiến tôi phải
    suy nghĩ, và một tuần sau tôi nhờ mẹ đưa đi bác sĩ. Tôi sẽ không bao giờ quên nét mặt của mẹ khi tôi
    đặt lại vấn đề. Đó là một trong những việc khó khăn nhất mà tôi từng làm: lấy hết can đảm để thôi
    không chối cãi nữa mà sẽ đối diện với sự thật.
    Khi biết tôi đúng là đã có mang và chỉ còn một tháng hoặc một tháng rưỡi là đến ngày sinh, cha mẹ
    tôi đã bàn với nhau tìm cách giúp tôi và khẳng định sẽ ủng hộ bất kỳ sự lựa chọn nào của tôi. Vì lúc ấy
    tôi thật sự chưa cảm thấy ràng buộc gì với đứa trẻ nên tôi đã quyết định khá dễ dàng; tôi quyết định
    cho đứa bé để người ta nhận làm con nuôi.
    Thời đó, nếu đã cho một đứa trẻ làm con nuôi thì người mẹ không được đến thăm con nữa, kể cả
    các thành viên khác trong gia đình cũng không được phép. Nhưng nhân viên bệnh viện không biết mặt
    mẹ tôi, vì vậy mỗi ngày bà đều tìm cách lén vào phòng nuôi trẻ của bệnh viện trong thời gian tôi còn
    lưu lại đó để được ngắm nhìn Nicole. Ngày chúng tôi rời bệnh viện, mẹ tôi nhắc cha tôi rằng đó là cơ
    hội cuối cùng nếu ông muốn nhìn ngắm Nicole. Cha đã không đi cùng mẹ trong những lần bà lén vào
    phòng nuôi trẻ sơ sinh để thăm Nicole. Cũng vào ngày hôm ấy, các nhân viên làm công tác xã hội sẽ
    đưa Nicole đi nơi khác.
    Cha mở cửa để chúng tôi vào ngồi ổn định trong xe. Cha định lái xe đi, nhưng bỗng nhiên ông nói:
    “Đợi chút, cha sẽ quay lại ngay”. Chúng tôi ngồi trong xe đợi cha. Khi quay lại, ông chỉ nói: “Kathy,

    con bé xinh lắm”.
    Tôi tin rằng chính bàn tay của Chúa đã sắp đặt để tôi không có cơ hội có được mối dây ràng buộc
    tình cảm nào với sinh linh đã tượng hình trong chính cơ thể mình. Khi Nicole được hai tuần tuổi, tôi
    được gặp lại con bé tại Văn phòng Dịch vụ Xã hội, nơi tôi có một khoảng thời gian ở bên cạnh con
    trong một căn phòng khách. Lần gặp gỡ ấy nhằm xác định lại xem tôi có còn muốn đem cho con bé làm
    con nuôi hay không. Người ta mang con bé đến và để một mình tôi ở đó với nó trong mười lăm phút.
    Mười lăm phút đó thật dài. Khi ấy tôi còn quá trẻ và tôi rất sợ mình sẽ đánh rơi con bé. Tôi vẫn nhớ
    rõ là khi ấy tôi đã nghĩ rằng con bé là vật thể xinh đẹp nhất mà tôi từng nhìn thấy, nhưng tôi biết mình
    không thể giữ nó lại được.
    Chúng tôi hoàn tất các thủ tục giấy tờ, việc nhận con nuôi được tiến hành, và theo chúng tôi được
    biết thì con bé đã về sống với một gia đình ở Richmond, Virginia. Tôi trở lại trường để hoàn tất năm
    học, và gia đình tôi chuyển nhà vào cuối năm đó. Tôi tiếp tục học đến khi tốt nghiệp đại học và sau đó
    nhận được nhiệm sở với tư cách là sĩ quan hải quân. Cũng tại đó, tôi đã gặp chồng tôi. Sau ba tháng
    gặp gỡ, chúng tôi cưới nhau. Ngày ấy cách nay đã mười chín năm rồi.
    Chúng tôi có với nhau hai đứa con. Trong từng ấy năm, không ngày nào mà tôi không nghĩ đến
    Nicole và cầu nguyện cho con bé có được một cuộc sống tốt đẹp, hạnh phúc và khỏe mạnh. Vào sinh
    nhật lần thứ mười tám của Nicole, tôi bỏ một lá thư vào trong hồ sơ con nuôi của con bé, chỉ rõ làm
    thế nào để liên lạc với tôi nếu như nó có đến xem hồ sơ. Chồng và cha mẹ của tôi hết sức ủng hộ việc
    này.
    Khi Nicole quyết định đi tìm mẹ thì lá thư đó của tôi đã giúp mọi việc trở nên hết sức dễ dàng. Sau
    cùng, tôi cũng nhận được cuộc điện thoại mà tôi đã mong chờ bấy lâu, và chồng tôi đã chia sẻ cảm
    giác phấn chấn ấy của tôi trước viễn cảnh tôi sẽ được gặp lại con gái của mình. Vào ngày hẹn đoàn
    viên, chúng tôi bảo hai đứa con trai ngồi lại và giải thích cho chúng hiểu tận tường mọi việc. Bọn trẻ
    đã nhiệt tình ủng hộ chúng tôi. Chúng còn đặt ra một vài câu hỏi rất thẳng thắn và chúng tôi cũng đã trả
    lời một cách trung thực. Phấn khởi trước viễn cảnh sẽ có được một người chị gái, chúng chúc tôi mạnh
    khỏe, hôn tôi tới tấp và còn tiễn tôi đến chỗ hẹn.
    Nicole và tôi gặp nhau bên ngoài nhà thờ, sau buổi tập dượt của tôi với dàn đồng ca. Tôi sẽ không
    bao giờ quên được cảm giác khi thấy con bé bước ra khỏi chiếc xe Mazda RX7 và cứ thế đi lên, đi
    lên và tiến về phía tôi. Con gái tôi cao, tóc hoe vàng và đẹp lộng lẫy. Hai mẹ con tôi từ từ ôm lấy nhau
    với một sự nhẹ nhàng mà bạn chỉ có thể dành riêng cho những gì quý giá, mỏng manh nhất đời mình.
    Thời gian còn lại của buổi tối hôm ấy, chúng tôi đến một nhà hàng ấm cúng ở dưới phố. Cô phục vụ
    nhà hàng đã tinh ý nhận thấy có một điều gì đó hết sức đặc biệt đang diễn ra, vì thế cô đã tế nhị để
    chúng tôi được ngồi một mình.
    Đêm hôm ấy, Nicole nói với tôi rằng nếu con bé chỉ được nói một điều duy nhất thì nó chỉ muốn
    cảm ơn tôi bằng tất cả tình cảm từ tận đáy lòng nó. “Cảm ơn mẹ đã sinh ra con, đã cho con đi, và đã
    mở rộng vòng tay ấm áp để đón con trở về”.
    Sau hai mươi lăm năm, tôi cảm thấy một gánh nặng khổng lồ đã được cất đi, và tôi còn nhớ rõ cảm
    giác là không gì hơn được niềm vui của tôi lúc ấy khi thấy Nicole được bình yên, mạnh khỏe và đã
    trưởng thành trong một gia đình đầy tình yêu thương. Hai mẹ con tôi tiếp tục gặp gỡ nhau mỗi tuần.

    Nicole bắt đầu làm quen với các em trai mới của mình. Con bé cũng mạnh dạn đi cùng tôi đến các
    buổi gặp mặt vui chơi có các bạn bè của gia đình chúng tôi, làm quen với những người thân và quan
    trọng trong cuộc sống của tôi, và tôi cũng đã được gặp tất cả những người có ý nghĩa đặc biệt đối với
    con bé.
    Chồng tôi rất vui vì sự đoàn tụ của mẹ con tôi, vì Nicole gần như là một tấm gương phản chiếu
    hình ảnh của tôi khi tôi còn ở độ tuổi của con bé. Anh ấy rất thích đi chơi với chúng tôi, như thể anh ấy
    có được những điều tốt đẹp nhất của cả hai thế giới - với bản thân tôi ở độ tuổi hiện tại và tôi khi vừa
    mới lập gia đình. Ngay cả bây giờ, khi mẹ con tôi đã đoàn tụ được hai năm, anh ấy vẫn còn ngạc nhiên
    thích thú vì chúng tôi có cái miệng, nụ cười và tiếng cười giống nhau đến thế.
    Không biết bao giờ tôi mới có thể bày tỏ hết lòng biết ơn của mình đối với cha mẹ nuôi của Nicole
    vì họ đã dưỡng dục con bé hết sức chu đáo. Họ thật sự là những con người rất đặc biệt, và tôi chịu ơn
    họ sâu sắc. Họ chào đón tôi và gia đình tôi với vòng tay rộng mở hệt như khi ho đón nhận Nicole vậy.
    Tấm thiệp mà năm ấy mẹ của Nicole tặng tôi nhân Ngày Của Mẹ đã nói lên tất cả: “Tôi thật sự tin rằng
    trẻ con là món quà của Chúa, là món quà mà chúng ta vay mượn, và chúng ta có nghĩa vụ phải nuôi
    dạy chúng để chúng trở thành những con người độc lập, là tài sản quý giá của xã hội. Kể từ ngày chúng
    tôi nhận Nicole làm con, tôi đã luôn nghĩ đến chị, vào mỗi ngày 17 tháng 2, và đặc biệt là trong Ngày
    Của Mẹ. Chính vì vậy, chúc mừng chị nhân Ngày Của Mẹ, không chỉ vì chị đã tìm thấy con gái, mà
    thêm vào đó còn là một người bạn tốt”. Và đối với bà, lúc nào tôi cũng muốn nói lời cám ơn.
    Kathy N. Jublou

    Lòng biết ơn không chỉ là đức tính cao quý nhất, mà còn là nguồn
    gốc của những đức tính khác.
    - Cicero

    Always a Mother
    To watch her worry and fret as she waited for news of how her little girl came
    through brain surgery was almost more than I could bear. Through her tears she
    recounted stories of her little girl and voiced her longing to be right there with
    her. As she continually checked her watch, counting down the time that the doctor
    said surgery should take, I tried to think of comforting things to say. My words did not seem
    appropriate, for she was in a place I had never been. How could I understand her vigil, the agony that
    waiting was causing her?
    Finally, the telephone rang. Marie had come through surgery fine and would recover with time.
    The look of relief flooded her face. At last, this eighty-sixyear-old mother could relax, knowing her
    seventy-year-old “little girl” was going to be fine.
    - Elizabeth Sharp Vinson

    Vẫn luôn là Mẹ
    Chứng kiến sự lo lắng mỏi mòn của một người mẹ đang mong ngóng tin tức về ca
    phẫu thuật não của đứa con gái nhỏ là điều mà tôi hầu như không thể chịu đựng
    nổi. Qua làn nước mắt, bà kể lại câu chuyện về con gái của mình và bày tỏ niềm
    mong mỏi được ở ngay bên cạnh con. Trong lúc bà liên tục nhìn đồng hồ để đếm
    lùi khoảng thời gian mà bác sĩ đã ước tính cho ca phẫu thuật, tôi cố gắng nghĩ ra điều gì đó để an ủi
    bà. Những ngôn từ của tôi lúc đó dường như chẳng phù hợp, vì bà đang ở vào một vị trí mà tôi chưa
    từng trải qua bao giờ. Làm thế nào tôi có thể hiểu được những đêm thức trắng của người mẹ ấy cũng
    như nỗi buồn đau khắc khoải mà cảnh đợi chờ đã gây ra cho bà?
    Sau cùng, điện thoại reo vang. Ca phẫu thuật đã thành công tốt đẹp và Marie sẽ bình phục theo thời
    gian. Gương mặt người mẹ ngập tràn nét nhẹ nhõm. Cuối cùng thì bà mẹ tám mươi sáu tuổi giờ đây
    cũng có thể nghỉ ngơi khi biết rằng “đứa con gái nhỏ” bảy mươi tuổi của mình sẽ dần dần bình phục.
    - Elizabeth Sharp Vinson

    The world's worst mother
    After mothering me for thirty years, my mom stood in the kitchen of my home and
    announced these words, “I was the world's worst mother, and I am so sorry.”
    She then proceeded to apologize for all the things that she did wrong in raising
    me. I realized that she was filled with guilt about the strict rules of her childraising years, causing me to miss many school dances. She was mortified that she and my father were
    too poor to afford my high school ring. She was ashamed of herself for punishments that lasted for
    weeks. She was sad that she tried to choose my friends. My mother went on and on about her mistakes
    and regrets as tears of pain streamed down her face.
    Right at that moment my mom looked so beautiful. I wondered why my entire family, including me,
    took her for granted. How do you tell your mother all that she is to you? I wanted to tell her that the
    punishments and strict rules of my childhood have a small spot in my memory in comparison to my
    recollections of the nights she let me stay up late and bake cookies with her. I kept silent instead of
    telling her how much it meant that she scraped together the money for my wedding shoes and matching
    purse. I couldn't swallow the lump in my throat so I could explain all of the millions of ways she
    makes me feel so special. I should have told my mother, on that day, that of all the people in my life,
    no one has ever loved me in the unconditional way that she does.
    Four years have gone by since the day I didn't tell my mother that her mistakes were tiny
    molehills, and her love and understanding were big beautiful mountains in my life. But I'm telling her
    now. Thank you, Mom, and thank you, God, for the world's worst mother.
    - Polly Anne Wise

    Người mẹ kém cỏi nhất thế gian
    Sau khi đã nuôi dưỡng tôi được ba mươi năm trời, có lần mẹ tôi đã đứng trong
    nhà bếp và nói vọng ra: “Mẹ là người mẹ kém cỏi nhất thế gian, và mẹ hết sức
    hối tiếc về điều đó.” Mẹ tiếp tục nhận lỗi về tất cả những gì mà bà đã làm sai
    trong suốt quá trình nuôi nấng tôi. Tôi nhận thấy mẹ đang tự kết tội mình về những
    nguyên tắc khắt khe trong việc nuôi dạy con cái vì mẹ đã làm cho tôi lỡ mất nhiều buổi khiêu vũ ở
    trường. Mẹ cảm thấy xấu hổ vì cha mẹ quá nghèo không đủ sức mua cho tôi chiếc nhẫn khi tôi tốt
    nghiệp trung học. Mẹ xấu hổ vì những hình phạt kéo dài cả tuần mà bà đã dành cho tôi. Mẹ buồn rầu vì
    đã cố chọn bạn bè cho tôi. Mẹ tôi tiếp tục kể về những sai lầm và những điều hối tiếc của bà trong khi
    những giọt nước mắt đau khổ cứ chảy dài trên khuôn mặt.
    Ngay lúc ấy, trông mẹ thật xinh đẹp. Tôi tự hỏi tại sao cả gia đình tôi, trong đó có tôi, luôn luôn tin
    tưởng ở mẹ. Làm thế nào bạn có thể nói cho mẹ biết rằng mẹ là tất cả đối với bạn? Tôi muốn nói với
    mẹ rằng những hình phạt và những nguyên tắc khắt khe thuở bé chỉ là một chấm đen nhỏ trong trí nhớ
    của tôi so với những ký ức về những đêm mẹ cho phép tôi thức khuya nướng bánh cùng với mẹ. Tôi đã
    im lặng thay vì nói với mẹ rằng thật ý nghĩa biết bao khi mẹ cố vét tiền để sắm cho tôi đôi giày cưới
    và chiếc ví sao cho hợp với đôi giày. Tôi không thể nuốt nổi cục nghẹn đang chặn ngang cổ họng của
    mình để có thể giải thích với mẹ rằng mẹ đã làm cho tôi cảm thấy mình thật đặc biệt bằng hàng triệu
    cách khác nhau. Ngày hôm đó, lẽ ra tôi nên nói với mẹ rằng trong số tất cả những người xuất hiện trong
    cuộc đời tôi, không ai có thể yêu thương tôi vô điều kiện như mẹ.
    Đã bốn năm trôi qua kể từ ngày tôi không nói với mẹ rằng những sai lầm của mẹ chỉ nhỏ bé như
    đám đất chuột đùn, trong khi tình thương yêu và sự thông cảm của mẹ lại là những ngọn núi to lớn và
    đẹp đẽ của cuộc đời tôi. Nhưng, ngay bây giờ, tôi sẽ nói với mẹ. Cảm ơn Mẹ, và cảm ơn Chúa đã ban
    cho tôi “người mẹ kém cỏi nhất thế gian”.
    - Polly Anne Wise

    A secret for Mom
    As I contemplate the arrival of the holidays, I think about all the warm and wonderful
    Christmases as a child, and I feel a smile cross my face. They were truly a time to
    remember. As I grew older, the Christmas memories become less vivid and more of a
    sad and depressing time for me... until last year. It was then that I believe I learned how
    to recapture that childhood wonder and joy I felt as a child.
    Every year I flounder, never knowing what to buy my mother for Christmas. Another robe and
    slippers, perfume, sweaters? All nice gifts, but they just don't say I love you like they should. I
    wanted something different, something she would love for the rest of her life. Something that would
    put that beautiful smile back on her face and the quickness in her step. She lives alone, and much as I
    may want to spend time with her, I can only manage an occasional visit with the schedule I keep. So I
    made the decision to become her Secret Santa. Little did I know that this would be just what the
    doctor ordered.
    I went out and bought all sorts of small gifts and then headed to the more expensive areas of the
    mall. I picked up little nothings, things that I knew only my mother would love. I took them home and
    wrapped each one differently. Then I went to my computer and made a card for each one. It went
    according to the song “The Twelve Days of Christmas.” Then I began my adventure. The first day was
    so exciting, I dropped it off and put it in the screen door. Then I hurried home and called her,
    pretending to inquire about her health. She was bubbling over. Someone had left a gift for her and
    signed it “Secret Santa.”
    The next day, the same scenario played out. After four or five days, I went to her house, and my
    heart just broke. She had laid out all the gifts on her kitchen table and was showing them to everyone
    at the apartment complex. Wrappings and all were spread out and each one had the note attached. She
    never stopped talking about this secret admirer the entire duration of my visit. Her eyes sparkled, and
    her voice was lilting. She was in seventh heaven. Every day, she would call me with news of the new
    gift she found when she woke up. Then she decided to try to catch the person responsible and slept on
    the couch with the door cracked open. So I left it later that day, and she worried that the gifts weren't
    coming ...
     
    Gửi ý kiến

    NGÀY SÁCH VÀ VĂN HOÁ ĐỌC

    SÁCH THIẾU NHI  (49 bài)
    Thumbnail

    Doraemon Tập 25

    Ngày gửi: 2024-05-22 05:33:03

    Thumbnail

    Doraemon Tập 24

    Ngày gửi: 2024-05-22 05:31:53

    Thumbnail

    Doraemon Tập 23

    Ngày gửi: 2024-05-22 05:31:11

    Thumbnail

    Doraemon Tập 22

    Ngày gửi: 2024-05-22 05:30:04

    Thumbnail

    Doraemon Tập 21

    Ngày gửi: 2024-05-22 05:29:08

    Thumbnail

    Đôrêmon Bóng chày - Tập 23

    Ngày gửi: 2024-05-22 05:28:22

    Thumbnail

    Đôrêmon Bóng chày - Tập 22

    Ngày gửi: 2024-05-22 05:27:29

    Thumbnail

    Đôrêmon Bóng chày - Tập 21

    Ngày gửi: 2024-05-22 05:25:53

    Thumbnail

    Doraemon Tập 20

    Ngày gửi: 2024-05-22 01:13:43

    Thumbnail

    Doraemon Tập 19

    Ngày gửi: 2024-05-22 01:12:52

    Thumbnail

    Doraemon Tập 18

    Ngày gửi: 2024-05-22 01:11:10

    Thumbnail

    Doraemon Tập 17

    Ngày gửi: 2024-05-22 01:10:40

    Thumbnail

    Doraemon Tập 16

    Ngày gửi: 2024-05-22 01:06:55

    Thumbnail

    Doraemon Tập 15

    Ngày gửi: 2024-05-22 01:06:32

    Thumbnail

    Doraemon Tập 14

    Ngày gửi: 2024-05-22 01:04:58

    Thumbnail

    Doraemon Tập 13

    Ngày gửi: 2024-05-22 01:04:37

    Thumbnail

    Doraemon Tập 12

    Ngày gửi: 2024-05-22 01:03:11

    Thumbnail

    Doraemon Tập 11

    Ngày gửi: 2024-05-22 01:01:56

    Thumbnail

    Doraemon Tập 10

    Ngày gửi: 2024-05-22 00:59:47

    Thumbnail

    Doraemon Tập 9

    Ngày gửi: 2024-05-22 00:57:51

    Thumbnail

    Doraemon Tập 8

    Ngày gửi: 2024-05-22 00:55:27

    Thumbnail

    Doraemon Tập 7

    Ngày gửi: 2024-05-22 00:53:44

    Thumbnail

    Doraemon Truyện Dài Tập 6

    Ngày gửi: 2024-05-22 00:52:06

    Thumbnail

    Doraemon Truyện Dài Tập 5

    Ngày gửi: 2024-05-22 00:49:34

    Thumbnail

    Doraemon Truyện Dài Tập 4 Lâu...

    Ngày gửi: 2024-05-22 00:47:04

    Thumbnail

    KHÔNG GIA ĐÌNH

    Ngày gửi: 2024-05-07 08:39:04

    Thumbnail

    Lòng tốt của bạn cần thêm đôi...

    Ngày gửi: 2024-05-03 08:09:16

    Thumbnail

    Kỹ năng ghi nhớ

    Ngày gửi: 2024-05-03 08:07:08

    Thumbnail

    Kiểm soát thời gian chu toàn ...

    Ngày gửi: 2024-05-03 08:06:14

    Thumbnail

    Bí mật của cảm xúc

    Ngày gửi: 2024-05-03 08:05:12

    Thumbnail

    Phút nhìn lại mình

    Ngày gửi: 2024-05-03 08:04:19

    Thumbnail

    Sức mạnh của tình bạn

    Ngày gửi: 2024-04-12 16:43:45

    Thumbnail

    Tôi tài giỏi, bạn cũng thế

    Ngày gửi: 2024-04-12 16:30:05

    Thumbnail

    Tuyển tập hạt giống tâm hồn

    Ngày gửi: 2024-04-12 16:29:34

    Thumbnail

    Trại hoa vàng

    Ngày gửi: 2024-04-12 16:17:14

    Thumbnail

    Vòng tay của mẹ

    Ngày gửi: 2024-04-12 16:16:22

    Thumbnail

    Vòng tay của mẹ

    Ngày gửi: 2024-04-04 09:27:11

    Thumbnail

    Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ

    Ngày gửi: 2024-04-03 15:04:15

    Thumbnail

    Gieo niềm tin cuộc sống

    Ngày gửi: 2024-04-02 16:46:47

    Thumbnail

    Đi tìm ý nghĩa cuộc sống

    Ngày gửi: 2024-04-02 16:40:43

    Thumbnail

    Bài tập Âm Nhạc 6

    Ngày gửi: 2024-03-15 16:20:46

    Thumbnail

    Pokemon Tập 2

    Ngày gửi: 2024-02-21 10:33:42

    Thumbnail

    Pokemon Tập 1

    Ngày gửi: 2024-02-21 10:28:35

    Thumbnail

    HARRY PORTER VÀ HÒN ĐÁ PHÙ THỦY

    Ngày gửi: 2024-02-19 09:04:29

    Thumbnail

    Pokemon tập 1

    Ngày gửi: 2024-01-26 08:48:54

    Thumbnail

    99 truyện cười thiếu nhi

    Ngày gửi: 2024-01-26 08:47:33

    Thumbnail

    Dưới sao mẹ kể con nghe

    Ngày gửi: 2024-01-26 07:45:29

    Thumbnail

    Cây chuối non đi giày xanh

    Ngày gửi: 2024-01-10 09:13:41

    Thumbnail

    Hoàng tử bé

    Ngày gửi: 2024-01-10 09:07:59